20. Ngắm 15 Sự Thương Khó Đức Chúa Giêsu

Thương ôi! Con Đức Chúa Trời ra đời chịu trăm nghìn sự thương khó cho đến chết vì tội thiên hạ.

Thứ nhất thì ngắm:

Khi Đức Chúa Giêsu đã đến ngày dọn chịu nạn mà chuộc tội cho thiên hạ, thì có thằng Giu-đa là đầy tớ Đức Chúa Giêsu đã nuôi nó nhiều năm, dạy dỗ những sự hiền lành, mà quỷ dục lòng nó bán Đức Chúa Giêsu cho quân Giu-dêu ba mươi đồng bạc. Vậy Đức Chúa Giêsu thương thiên hạ, toan liều mình chịu chết, thì giã Đức Mẹ mà đi thành Giê-ru-sa-lem, là thủ đô nước Giu-dêu. Song le trước chịu nạn, thì đêm ấy Đức Chúa Giêsu lấy nước mà quỳ xuống rửa chân cho các đầy tớ cả, cùng rửa chân thằng Giu-đa với, chẳng những nước không, cùng lấy nước mắt rửa chân cho nó nữa, vì thương tiếc linh hồn ấy khỏi mất. Đoạn Đức Chúa Giêsu truyền phép Thánh Thể cho thiên hạ, là Mình Thánh, Máu Thánh Đức Chúa Giêsu nuôi lấy linh hồn loài người ta cho đến hết đời.
Khi ngắm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh Lạy Cha, hai kinh Kính Mừng. Đội ơn Đức Chúa Giêsu, đã truyền phép Thịt Máu mình cho chúng con. Lại xin xuống sức giữ đạo cho trọn, chớ bắt chước thằng Giu-đa bán Đức Chúa Giêsu làm vậy. Amen!

Thứ hai thì ngắm:
Khi Đức Chúa Giêsu đêm ấy thấy tội thiên hạ, cùng thằng Giu-đa phải sa hoả ngục, cùng kẻ ngày sau theo ý nó. Thì Đức Chúa Giêsu lo buồn sầu não, liền vào một vườn làng ấy, gọi là Giệt Si-ma-ni, và chọn ba đầy tớ đi cùng, một là ông Thánh Phê-rô, hai là ông Thánh Gia-cô-bê, ba là ông Thánh Gio-an, thì Đức Chúa Giêsu sấp mình xuống đất, cầu cùng Đức Chúa Cha ba lần. Đang khi còn nguyện, thì Đức Chúa Cha sai một thiên thần xuống an ủi Đức Chúa Giêsu vào chịu nạn, cho cả và loài người ta được khỏi tội. Đoạn Đức Chúa Giêsu lo lắm, cho nên nhọc cả và mình, mà những mồ hôi máu chảy ra nhỏ xuống đất.
Khi ngắm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh Lạy Cha, hai kinh Kính Mừng. Thương Đức Chúa Giêsu lo buồn vì chúng con. Xin dốc lòng chừa mọi tội, kẻo làm cho Đức Chúa Giêsu lo buồn làm vậy. Amen!

Thứ ba thì ngắm:
Khi Đức Chúa Giêsu đã biết thằng Giu-đa cùng các quân dữ đã đến gần, thì Đức Chúa Giêsu ra rước nó. Bấy giờ thằng Giu-đa giả chước đến hôn mắt Đức Chúa Giêru, mà Người biết lòng nó độc, thì cũng nhịn mà chào nó. Đoạn liền hỏi các quân dữ rằng: “Bay đi tìm ai? ” Nó thưa rằng: “Chúng ta đi tìm Giêsu Na-gia-rét”. Bấy giờ Đức Chúa Giêsu phán rằng: “Này tao”, nó liền ngã ra hết. Đoạn Đức Chúa Giêsu cho nó đứng dậy, mà hỏi như khi trước, nó lại thưa như vậy, thì người mới phó mình cho nó bắt. Khi ấy ông Thánh Phê-rô chém đứt tai một người đầy tớ thầy cả Giu-dêu, mà Đức Chúa Giêsu quở ông thánh Phê-rô, cùng chữa tai thằng ấy cho đã. Bấy giờ quân dữ lấy lòi tói sắt, cùng dây da mà buộc cổ, và trói cánh tay Đức Chúa Giêsu, cùng đấm miệng ba mươi lần mà lôi đi. Đêm ấy người ngã xuống đất bảy lần, mà quân dữ lại đạp dậy. Có kẻ lấy lọng gươm mà thúc, có kẻ lấy đuốc hoa trước mặt, lại châm vào mình cho tắt đi. Sau nữa, đến sông, thì nó đi trên cầu, mà ròng dây bắt Đức Chúa Giêsu Lội dưới sông lạnh lẽo giá rét.
Khi ngắm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh Lạy Cha, hai kinh Kính Mừng: Thương Đức Chúa Giêsu chịu khó vì chúng con. Xin mở dây ra là tội buộc linh hồn chúng con. Amen!

Thứ bốn thì ngắm:
Khi quân dữ nộp Đức Chúa Giêsu cho An-nát, là cha vợ Cai-pha làm thầy cả Giu-dêu, mà Đức Chúa Giêsu chịu nhiều sự khó trong nhà ấy, đoạn mới nộp cho Cai-pha. Bấy giờ có một người các quan xỏ tay vào bao sắt, mà vả ngang mặt Đức Chúa Giêsu trước mặt thiên hạ. Thầy cả Giu-dêu nghe thấy Đức Chúa Giêsu xưng mình là Con Đức Chúa Trời, thì mắng rằng: “Ấy bay đã thấy nó nói lời lỗi làm vậy, còn tìm chứng nào làm chi nữa, mà chẳng giết đi cho rồi”.
Đêm ấy quân dữ bắt trói cánh tay Đức Chúa Giêsu vào cột đá, mà lấy khăn che mặt, đoạn mới nhổ, cùng giật tóc và râu Đức Chúa Giêsu. Lại lấy roi, cùng bên dưới hài đi đánh ngang mặt, lại vả thâu đêm bốn trăm lần. Đêm ấy có kẻ hỏi ông thánh Phê-rô rằng: “Mày phải đầy tớ Giêsu chăng?” Ông thánh Phê-rô liền sợ, mà chối ba lần rằng: “Mình chẳng biết người ấy là ai”. Đức Chúa Giêsu thương mà trở mặt ra xem ông thánh Phê-rô, bấy giờ người ăn năn tội ấy lắm, ra ngoài khóc lóc chẳng có khi đừng, trọn đời đến sớm mai gà gáy, nhớ đến tội xưa liền khóc lóc.
Khi ngắm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh Lạy Cha, hai kinh Kính Mừng: Thương Đức Chúa Giêsu chịu thương khó vì chúng con. Xin cho chúng con mạnh sức mà xưng đạo Đức Chúa Giêsu ra, kẻo ngày nào chối chăng. Amen!

Thứ năm thì ngắm:
Khi quân dữ sớm mai nộp Đức Chúa Giêsu cho quan trấn thủ tên là Phi-la-tô, mà quan ấy xét chẳng có lỗi gì khiến tha, nhưng mà quân ấy kêu can chẳng cho, thì Phi-la-tô phó Đức Chúa Giêsu cho mặc vua Hê-rô-đê xét. Mà Hê-rô-đê hỏi mọi lẽ, song Đức Chúa Giêsu chẳng thưa một điều, cho nên vua ấy giận mà chê rằng: “Người này dại, nào biết đí gì mà nộp cho tao xét làm sao”. Đoạn khiến lấy áo trắng cho mặc, rằng người dại thì mặc áo ấy, mà đem về trả quan Phi-la-tô. Khi còn đi dọc đường, thì quân dữ đánh Đức Chúa Giêsu, cùng làm những sự xấu hổ. Phi-la-tô thấy Đức Chúa Giêsu thì thương, vốn thói Giu-dêu, đến ngày lễ Cả thường tha một người tù, cùng có đứa trộm cướp giết người tên là Ba-ra-ba cầm đấy, thì Phi-la-tô hỏi dân rằng: “Một là Giêsu, hai là Ba-ra-ba, bay muốn tha ai?” Bấy giờ nó thưa rằng: “Tha Ba-ra-ba mà giết Giêsu”.
Khi ngắm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh Lạy Cha, hai kinh Kính Mừng: Thương Đức Chúa Giêsu chịu xấu hổ vì chúng con. Xin cho chúng con được lòng kính mến Đức Chúa Giêsu trên hết mọi sự, chớ bắt chước quân Giu-dêu yêu kẻ gian dữ, mà bỏ mạch mọi sự lành làm chi. Amen!

Thứ sáu thì ngắm:
Khi Phi-la-tô thấy dân chẳng chịu tha Đức Chúa Giêsu, thì phó cho một cơ quan là sáu trăm sáu mươi sáu người, mà khiến đánh Đức Chúa Giêsu cho đẹp lòng dân Giu-dêu. Bấy giờ nó lột áo ra, liền trói chân tay vào cột đá. Đoạn lấy chà gai, cùng dây da và lòi tói sắt, đánh cả vào mình Đức Chúa Giêsu dư năm nghìn đòn, cho nên nát hết thịt ra xem thấy xương, chẳng còn nơi đâu lành, mặt mũi chẳng còn hình tượng người như trước nữa. Song le bấy nhiêu quân ấy chẳng có ai thương Đức Chúa Giêsu hết, nó đánh nhọc mỏi tay, mà lòng Người còn muốn chịu khó nữa vì tội thiên hạ.
Khi ngắm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh Lạy Cha, hai kinh Kính Mừng: Thương Đức Chúa Giêsu phải đòn như kẻ trộm cướp trước mặt thiên hạ. Xin cho chúng con dốc lòng chừa mọi tội, kẻo làm cho Đức Chúa Giêsu phải đòn làm vậy. Amen!

Thứ bảy thì ngắm:
Khi quân dữ đã đánh Đức Chúa Giêsu đoạn, thì Người mặc áo vào, mà áo ấy dính máu nơi dấu đòn đánh, thì quân dữ lại giật áo đi, cho nên máu nơi dấu lại chảy ra theo. Bấy giờ nó khiến Đức Chúa Giêsu mặc một áo đỏ, đoạn lấy chà gai khoanh tròn làm nén, đóng vào đầu Đức Chúa Giêsu, bảy mươi hai cái gai thì lọt vào óc, máu chảy xuống đầy mặt ròng ròng. Đoạn nó khiến người ngồi, mà quỳ xuống nhạo rằng: “Tâu vua Giu-dêu” cùng nhổ ngang mặt. Có kẻ lấy dùi mà vả trên gai lọt vào cho lắm, có kẻ thì vả ngang mặt, cho nên máu trong miệng lại chảy ra.
Khi ngắm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh Lạy Cha, hai kinh Kính Mừng: Thương Đức Chúa Giêsu là Chúa thật trời đất, xin cho chúng con thờ phượng cùng kính mến trên hết mọi sự. Amen!

Thứ tám thì ngắm:
Khi Phi-la-tô thấy các quan làm khốn Đức Chúa Giêsu quá lẽ lắm thì thương, mà ngờ là dân xem thấy hình tượng khốn nạn làm vậy cũng thương chăng. Thì Phi-la-tô đem người lên nơi cao trước mặt thiên hạ mà rằng: “Này là Người ấy”. Dân liền kêu lên rằng: “Đem đi đóng đanh nó gác thánh giá”, Phi-la-tô lại rằng: “Tao đóng đanh Vua bay làm sao?” dân thưa rằng: “Chúng tôi có một vua tên là Si-sa-ri”. Bây giờ Phi-la-tô thấy mất công, sợ dân cáo mình cùng vua chăng, thì phó Đức Chúa Giêsu cho mặc dân đem đi giết.
Khi ngắm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh Lạy Cha, hai kinh Kính Mừng: Thương Đức Chúa Giêsu. Xin cho chúng con giữ nghĩa cho đến trọn đời, chớ bắt chước quân Giu-dêu chẳng nhìn Đức Chúa Giêsu làm vây. Amen!

Thứ chín thì ngắm:
Khi quân Giu-dêu đóng cây thánh giá nặng lắm, mà khiến Đức Chúa Giêsu vác đi, thì người yếu nhọc hết sức, vác đi lâu ngã xuống đất, mà quân dữ chẳng thương, lại đạp dậy, giục đi cho chóng. Sau nữa nó sợ Người chết dọc đường, chẳng đến nơi chăng, thì nó mượn một người đi đàng vác đỡ. Khi ấy cả và thiên hạ theo mà xem, song le những người mến Đức Chúa Giêsu thì thương khóc lóc. Bấy giờ Người trở mặt lại mà rằng: “Ở con thành Giê-ru-sa-lem, chớ khóc thương tao làm chi, Một khóc thương bay, cùng con cháu bay, ngày sau phải khốn mà chớ”. Đang khi Người còn vác Thánh Giá đi, thì có một bà ấy tên là Ve-ro-ni-ca, thấy mặt mũi Đức Chúa Giêsu những máu chảy ra, thì bà ấy trao khăn cho Người lọt mặt đi, hết hình tượng mặt liền in vào trong khăn ấy, rầy hãy còn ở thành Rô-ma.
Khi ngắm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh Lạy Cha, hai kinh Kính Mừng: Thương Đức Chúa Giêsu vác Thánh Giá nặng là tội chúng con, Xin cho chúng con được lòng ghét tội, kẻo làm khốn cho Đức Chúa Giêsu làm vậy. Amen!

Thứ mười thì ngắm:
Khi quân dữ đem Đức Chúa Giêsu lên trên núi, tên là Can-va-ri-ô, là nơi những sọ kẻ phải giết vì có tội lỗi, mà quân ấy khiến Đức Chúa Giêsu uống rượu với của đắng. Đoạn lột áo ra, những máu nơi dấu đòn đánh lại chảy ra theo. Bấy giờ nó bắt Đức Chúa Giêsu nằm ngửa trên Thánh Giá, mà lấy búa đóng đanh tay tả. Tay hữu thì nó buộc kéo hết sức, liền giãn xương ngực ra, mà đóng đanh vào, cho nên Đức Chúa Giêsu đau đớn lắm. Đoạn lại kéo hai chân xuống cho đến lỗ nó làm đã sẵn, mà đóng đanh vào. Bấy giờ các quan lấy một ván viết chữ vào rằng: “Giêsu Na-gia-rét, là vua Giu-dêu”. Đoạn đóng ván ấy vào thánh giá. Quan viết chữ ấy cho xấu hổ, song le ý Đức Chúa Trời khiến viết chữ ấy, cho thiên hạ biết, Đức chúa Giêsu dù mà chịu hèn hạ làm vậy, thì cũng là Vua thật Giu-dêu, cùng khắp mọi nước. Đoạn nó đào lỗ dựng Thánh Giá lên, khi ấy dấu hai tay Đức Chúa Giêsu bởi xác nặng thì xếch ra, máu chảy xuống đất ròng ròng. Bấy giờ bốn người các quan, lấy áo ngoài Đức Chúa Giêsu cắt chia ra làm bốn phần, còn áo trong thì để vậy, mà bắt thăm ai được thì lấy trót. Đoạn những sãi cùng các quan, cả và thiên hạ nhạo cười làm cho xấu hổ, mà Đức Chúa Giêsu liền rằng: “Con xin Đức Chúa Cha tha tội cho nó vì lầm chẳng biết”.
Khi ngắm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh Lạy Cha, hai kinh Kính Mừng: Thương Đức Chúa Giêsu chịu đóng đanh vì cả và loài người ta. Xin dâng mình chúng con cho Đức Chúa Giêsu, vì đã lấy hết máu mình mà chuộc tội cho thiên hạ. Amen!

Thứ mười một thì ngắm:
Khi quân dữ đóng đanh Đức Chúa Giêsu, cùng đóng đanh hai người trộm cướp hai bên, mà một đứa bên tả mắng Đức Chúa Giêsu rằng: “Phải con Đức Chúa Trời, sao chẳng chữa mình cùng chữa ta nữa”. Bấy giờ người bên hữu mắng nó rằng: “Ta là kẻ có tội, đáng sa hoả ngục, chịu đóng đanh thì thậm phải, nào Người có tội lỗi gì mà chịu làm vậy, sao mày trách Người làm chi”.
Đoạn xin cùng Đức Chúa Giêsu rằng: “Lạy Chúa con, khi nào lên nước Trên Trời nhớ đến con cùng”. Bấy giờ Đức Chúa Giêsu trở mặt lại cùng người ấy mà rằng: “Thật hôm nay Tao cho mày ở nơi vui vẻ cùng tao”. Sau nữa, rất thánh Đức Mẹ mắng tiếng đã đem con đi giết, thì Người đi theo dọc đàng, thấy máu con rơi cho đến nơi Đức Chúa Giêsu chịu nạn. Khi các quan đóng đanh con, thì cũng như đóng đanh trong lòng Đức Mẹ vậy, vì Người yêu con trên hết mọi sự. Vậy Đức Chúa Giêsu thấy Đức Mẹ đứng gần ông thánh Gio-an, thì thương mà nói rằng: “Ở bà kia, ấy Gio-an là con bà”. Lại nói cùng ông thánh Gio-an rằng: “Bà ấy là mẹ con”. Đức Mẹ nghe lời làm vậy thì lo buồn lắm, vì đã biết thật một ít nữa con chẳng còn ở cùng Mẹ nữa. Khi ấy là giờ ngọ, mà cả và trời đất liền tối tăm mù mịt, mặt trời xem chẳng đang, Chúa sinh nên muôn vật chịu nạn cùng chịu xấu hổ dường ấy.
Khi ngắm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh Lạy Cha, hai kinh Kính Mừng: Thương Đức Chúa Giêsu cùng Đức Mẹ. Xin cho chúng con làm con rất thánh Đức Bà, như ông thánh Gio-an thuở xưa. Amen!

Thứ mười hai thì ngắm:
Khi Đức Chúa Giêsu một giờ rưỡi ở trên Thánh Giá mà ở lặng, cầu cùng Đức Chúa Cha thầm thĩ. Đoạn Đức Chúa Giêsu than thở cả tiếng rằng: “Đức Chúa Cha để con chịu một mình làm sao”? Ý người nói làm vậy cho thiên hạ biết, Đức Chúa Giêsu chịu thương khó hết lòng hết sức vì tội thiên hạ. Đoạn Đức Chúa Giêsu mướt máu, thì kêu rằng: “Khát nước”. Quân dữ liền lấy dấm đưa lên cho uống. Bấy giờ Người phán rằng: “Đã đoạn ấy là hết việc chuộc tội cho thiên hạ”.
Khi ngắm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh Lạy Cha, hai kinh Kính Mừng: Thương Đức Chúa Giêsu, xin cho chúng con đẹp lòng Đức Chúa Giêsu liên, chớ bắt chước quân Giu-dêu lấy của chua cho uống, ấy là chớ làm tội lỗi mất lòng Đức Chúa Giêsu nữa. Amen!

Thứ mười ba thì ngắm:
Khi Đức Chúa Giêsu đã chảy hết máu mình ra, con mắt thì lõm vào, mặt mũi thì xanh xao, liền kêu cả tiếng rằng: “Con phó linh hồn ở tay Đức Chúa Cha”. Đoạn thì gục đầu xuống bên Đức Mẹ đứng, như giã Đức Mẹ vậy, mà linh hồn cực trọng ấy ra khỏi xác liền sinh thì. Bấy giờ cả và thiên hạ liền động, núi non là đá vỡ ra, màn trong nhà thờ xé ra làm hai, mồ kẻ chết bỗng chốc mở ra, mà trời đất u ám, như thương Đức Chúa Giêsu chịu chết vì tội thiên hạ.
Khi ngắm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh Lạy Cha, hai kinh Kính Mừng: Đội ơn Cha cả đã chịu chết vì quân dữ là chúng con. Xin dốc lòng chừa mọi tội cho nên, kẻo làm cho Đức Chúa Giêsu chịu chết làm vậy. Amen!

Thứ mười bốn thì ngắm:
Khi linh hồn Đức Chúa Giêsu ra khỏi xác, xuống ngục tổ tông, cứu những linh hồn các thánh xưa ở đấy, đợi trông Đức Chúa Giêsu xuống thế chuộc tội cho thiên hạ. Bấy giờ quan tướng cùng nhiều người các quan thấy những phép lạ làm vậy, thì xưng ra rằng: “Người ấy là con Đức Chúa Trời thật”. Liền đấm ngực ăn năn, vì đã phạm tội cực trọng ấy.
Khi ngắm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh Lạy Cha, hai kinh Kính Mừng: Xin Đức Chúa Giêsu thương chúng con còn ở dưới thế, trông ngày sau thấy mặt cực tốt cực lành, như các thánh ở ngục tổ tông xưa. Amen!

Thứ mười lăm thì ngắm:
Khi xác Đức Chúa Giêsu còn trên thánh giá, thì có một người các quan, lấy đòng mà đâm cạnh nương long Đức Chúa Giêsu, phải trái tim, bấy giờ máu cùng nước chảy ra. Song le xác Đức Chúa Giêsu chẳng có đau, vì đã sinh thì, nhưng mà lòng Đức Mẹ đau lắm, như đâm trong lòng vậy: Vì nó chẳng thương khi còn sống, cùng chẳng thương khi đã sinh thì. Đoạn hai người trọng là đầy tớ Đức Chúa Giêsu, một là Giu-se, hai là Ni-cô-đê-mô, cất xác xuống mà phó ở tay Đức Mẹ, thì Người khóc lóc thương con chẳng có khi đừng… Đoạn tắm xác Đức Chúa Giêsu mà táng trong hang đá, thì cũng như cất xác Mẹ với, vì Người thảm thiết thương con lắm. Khi cất xác con, thì cũng như cắt ruột Mẹ ra vậy.
Khi ngắm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh Lạy Cha, hai kinh Kính Mừng: Thương Đức Chúa Giêsu để cho người ta cất xác xuống đất. Xin cho chúng con nhớ đến những sự thương khó Đức Chúa Giêsu xưa chịu chết vì tội thiên hạ, mà tích trong lòng chúng con cho đến trọn đời. Amen!

DÂNG HẠT
Chúng con dâng 15 sự thương khó Đức Chúa Giêsu cho Đức Bà.
Lạy ơn rất thánh Đức Bà Maria, lòng rộng rãi cực nhân cực thương, xưa thấy Con là Đức Chúa Giêsu, Giuđa bắt nộp cho quân Giu-dêu thì lòng Đức Bà đau đớn, như phải dao sắc thâu qua lòng vậy. Lại thấy Đức Chúa Giêsu chịu đòn đánh nát hết cả và mình, chịu đội mạo gai, vác Thánh Giá nặng, chị đóng đanh mình trên cây Thánh Giá, chịu chết vì tội thiên hạ, thì lòng Đức Bà cùng cả và mình, lo buồn sầu não khóc lóc, như phải đóng đanh mình trên cây Thánh Giá vậy. Chúng con là kẻ rất hèn mọn, đã nguyện và ngắm 15 sự thương khó Đức Chúa Giêsu, thì dâng cho Đức Bà, như cây hoa đỏ máu thánh Đức Chúa Giêsu nhuộm, làm cho thơm tho loài người ta. Vì vậy chúng con cậy vì công nghiệp Đức Chúa Giêsu, cùng xin Đức Bà cầu cùng Đức Chúa Giêsu, cho chúng con được mạnh sức trong linh hồn, cùng biết nguyện ngắm, và mến những sự thương khó Đức Chúa Giêsu, cùng ở khiêm nhường, bằng lòng chịu những sự khốn nạn xấu hổ, cùng sự âu lo lo buồn thế gian, và hằng hằng giữ việc lành phúc đức, cho đến giờ qua khỏi đời này, được giữ một lòng kính mến Đức Chúa Trời, cho được ơn thánh Đức Chúa Giêsu. Amen.